Trong lớp học ấy có những mái đầu đã điểm bạc. Có học viên đã ngoài 40, 50 tuổi mới lần đầu tiên ngồi ngay ngắn trước bảng đen, cầm trên tay cây bút chì còn nhiều bỡ ngỡ. Những ngày đầu, họ đánh vần từng chữ chậm rãi, môi mấp máy theo từng âm, tay run run viết từng nét chữ còn nguệch ngoạc. Với họ, con chữ không chỉ là kiến thức mới mẻ mà còn là hành trình vượt qua mặc cảm, tự ti, vượt qua chính mình.
Bằng sự kiên trì của học viên cùng sự tận tâm, trách nhiệm của cán bộ, giáo viên phụ trách lớp học, từng ngày trôi qua đã ghi nhận những thay đổi rõ nét. Từ chỗ còn lúng túng khi ghép vần, nay nhiều học viên đã có thể đọc tròn tiếng, tự viết được tên mình ngay ngắn trên trang giấy. Lớp học diễn ra trong không khí giản dị, không ồn ào, chỉ có tiếng đánh vần đều đều và tiếng bút sột soạt trên trang vở. Song trong không gian bình dị ấy là cả một hành trình nỗ lực làm lại từ đầu.

Học viên học văn hoá
Học viên học văn hoá
Việc học chữ ở tuổi xế chiều không đơn thuần để biết đọc, biết viết, mà còn là quá trình củng cố niềm tin vào bản thân, nuôi dưỡng ý chí vươn lên, khẳng định rằng dù bắt đầu muộn vẫn còn cơ hội thay đổi. Mỗi con chữ được viết ra không chỉ mang ý nghĩa về tri thức mà còn gửi gắm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Thông qua lớp bổ túc văn hoá xoá mù chữ, học viên có thêm hành trang cần thiết để tái hoà nhập cộng đồng: biết đọc, biết viết, tự tin giao tiếp, chủ động tiếp cận thông tin và cơ hội việc làm. Đây không chỉ là hoạt động giáo dục đơn thuần mà còn là việc làm giàu tính nhân văn, thể hiện sự quan tâm, đồng hành của đơn vị trong quá trình phục hồi, hỗ trợ học viên hướng đến cuộc sống ổn định, bền vững sau cai nghiện.
Hồng Nam – Hồng Thúy